Gian truân nghề cứu hộ

Đăng lúc: Thứ năm - 21/05/2015 03:06 - Người đăng bài viết: admin

Rất nhiều người đến rồi đổi nghề chỉ sau một lần cứu hộ bởi không hội tụ đủ những tố chất để làm công việc mang tính đặc thù này.

Chứng kiến cảnh đau thương tại hiện trường, nếu người cứu hộ không có thần kinh “thép” sẽ khó có thể vững vàng tâm lý tác nghiệp. Rất nhiều người đến rồi đổi nghề chỉ sau một lần cứu hộ bởi không hội tụ đủ những tố chất để làm công việc mang tính đặc thù này. Sự tôi luyện trong môi trường làm việc áp lực, gian nan buộc những người cứu hộ phải lăn xả, quyết đoán và đôi khi nén chặt cảm xúc trước nỗi đau của đồng loại.


Trực 24h suốt 365 ngày
 

Những cơn gió bấc lạnh buốt rít từng hồi, khi mọi người cuộn tròn trong chăn ấm thì trên mọi ngả đường, những chuyến xe vận tải vẫn sáng đèn, lặng lẽ đi trong đêm. Trong suốt hành trình ấy, không ai dám chắc rằng rủi ro không xảy ra như xe nổ lốp, chết máy, tai nạn... Lúc này, người cứu hộ giao thông lại có mặt để xử lý sự cố.
 

Không chờ tới lúc bình minh, không quản ngại mưa gió bão bùng, chỉ cần một tiếng cầu cứu trong đêm là những chiếc xe đặc dụng màu vàng lại nổ máy lên đường. Một ngày mới của những “người lính” cứu hộ giao thông thường bắt đầu như thế.

howo

Túc trực 24 giờ trong vòng 365 ngày, các cứu hộ viên luôn phải lắng nghe tín hiệu SOS để sẵn sàng tác chiến. Từ những lời khẩn cầu tại hiện trường, mỗi người làm cứu hộ cảm nhận được sự mong đợi, cấp thiết của người bị nạn.
 

Theo chân đội cứu hộ 116 trong những ngày cuối năm, chúng tôi mới hiểu được công việc cứu hộ không có thời gian cụ thể. Tiếng chuông điện thoại reo lên liên tục từ Hà Nội, Hưng Yên cho tới Sơn La, Nghệ An.... Nhiều khi không còn xe đi ứng cứu.
 

2h sáng, ngày 1/12, một cuộc gọi tới trung tâm 116, “Alô! Có phải số của cứu hộ 116 không?”... giọng nam vang lên run run ở đầu dây bên kia. “Chiếc xe tải 18 tấn của em chở sắn khô bị đổ ở QL37, trên đèo Khế, địa phận huyện Sơn Dương,Tuyên Quang. Xe lao qua taluy, đổ ngửa bên mép vực. Các anh đến ngay nhé!”.
 

Một đội cứu hộ gồm 4 người nhận nhiệm vụ. Đèn pha sáng rực, chiếc xe cứu hộ lao đi trong màn sương dày đặc.

Hơn 5 giờ sáng, họ có mặt ở đèo Khế, nơi chiếc xe gặp nạn nằm “chỏng vó” bên vực núi. Nét mặt ai cũng căng thẳng, vẻ thấm mệt hiện trên khóe mắt không ngủ nơi núi rừng lạnh lẽo. Nhân viên giám định bảo hiểm của chiếc xe cũng đã tới, mọi người khẩn trương bàn bạc, thống nhất phương án cứu hộ: Không làm hỏng thêm chiếc ô tô có giá 800 triệu đồng này, không để tắc đường, sau khi trục chiếc xe lên cần sửa chữa nhanh để xe tự chạy được.
 

Các dây bạt mềm có sức kéo 15 tấn được buộc vào những điểm chịu lực chính. Những sợi xích hợp kim chuyên dùng cho cứu hộ xe tải được móc vào thành xe, nhiều điểm cọ xát với thành xe được nhân viên cứu hộ đệm một lớp vải dày tránh làm xước sơn.
 

Những người có mặt tại hiện trường nín thở, hồi hộp chờ đợi phút giây chiếc xe cứu hộ như “anh chàng khổng lồ” kéo “người bạn” đứng dậy. Từ xe cứu hộ, 3 đường cáp được đặt vào 3 điểm trên chiếc xe đổ để việc cứu hộ đạt an toàn tối đa. Mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất.
 

Chiếc xe 18 tấn được nâng lên chầm chậm trong tiếng cổ vũ vọng vào những tán cây xanh nằm im trong sương núi. Khi dàn bánh dính đầy bùn đất từ từ chạm mặt đường, việc cứu hộ hoàn thành giai đoạn 1. Các cứu hộ viên cho “chàng khổng lồ” lùi vào sát chiếc xe 18 tấn, dùng càng nâng chuyên dụng nhấc bổng nửa xe phía sau đang bị thụt xuống một hố đất để kéo ra một bãi phẳng để chữa động cơ. Sau 30 phút kiểm tra, động cơ đã được khởi động lại, chiếc xe đã có thể tự lăn bánh tiếp tục hành trình.
 

Tiếng hò reo, vui mừng vang lên. Sau lời cảm ơn và cái bắt tay siết chặt, chiếc xe cứu hộ lặng lẽ quay trở về Hà Nội để rồi lại sẵn sàng đi theo lệnh điều động mới. Theo anh em cứu hộ, những trường hợp như ở đèo Khế là dạng đơn giản và diễn ra thường ngày.
 

Xuân đến muộn
 

Dựa theo tải trọng, hình thức vận tải, nghề cứu hộ giao thông chia xe gặp nạn thành 3 hạng: Hạng nặng, hạng trung và hạng nhẹ. Tính chất công việc cứu hộ là trợ giúp một cách kịp thời vì vậy người cứu hộ cần đa năng, loại xe nào cũng phải biết lái. Ngoài ra còn phải hội tụ các tố chất như là một người thợ, một người tư vấn và biết xử lý những tình huống xảy ra...
 

Ngay khi nhận được tín hiệu SOS từ hiện trường, nhân viên cứu hộ phải xử lý thông tin về sự cố như vị trí tai nạn, có thương vong không, loại xe gì, số sàn hay số tự động... để từ đó điều loại xe cứu hộ nào đi cho đạt hiệu quả cao nhất. Trên đường tới hiện trường, lực lượng cứu hộ trao đổi những “kịch bản” có thể xảy ra, tránh mất thời gian. Sự cố có muôn hình vạn trạng nên bắt buộc đội ngũ làm công tác cứu hộ phải linh hoạt, nhanh nhẹn, sáng tạo trong cách xử lý.
 

Anh Phan Huy Minh, người đã có thâm niên 8 năm trong đội cứu hộ giao thông 116 không thể nhớ nổi đã bao nhiêu lần trực tiếp ứng cứu. Chỉ cần chậm trễ, do dự một chút là có thể ảnh hưởng tới tình hình giao thông xung quanh nơi xảy ra sự cố.

 

“Giao thông như mạch máu trong cơ thể con người, nếu một sự cố xảy ra là kéo theo phản ứng dây chuyền, lúc này vai trò của cứu hộ giao thông là rất cần thiết, chúng tôi tự hào khi giúp giao thông ổn định lúc sự cố xảy ra”, anh Minh chia sẻ.
 

Những người như anh Minh, thường xuyên phải đối mặt với những vụ tai nạn thảm khốc. Nếu người cứu hộ không “cứng vía” thì rất khó để làm tốt nhiệm vụ. Có nhiều người đã giải nghệ ngay sau một lần đi cứu hộ, nỗi ám ảnh khôn nguôi về những cái chết thương tâm trên mặt đường. Nghề cứu hộ “kén” người là vậy, đó cũng là thử thách cho những ai muốn đến với công việc nhiều gian khổ này.
 

Anh Minh nhớ lại trận lụt tại Hà Nội năm 2008, một số tuyến đường ngập nặng khiến giao thông bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trước tình hình đó, đội xe cứu hộ 116 chở miễn phí người và xe. Sau đó đội của anh Minh nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, tin nhắn cảm ơn từ người đi đường. Kỷ niệm vui ấy giúp các anh yêu nghề hơn.
 

Làm việc trong môi trường đặc thù, gặp nhiều nguy hiểm nhưng nghề cứu hộ giao thông lại hoạt động theo Luật Doanh nghiệp, chưa được xem xét tới đặc thù nghề nghiệp như xe cứu hỏa, xe hộ đê, xe cứu thương... Thêm nữa, sự phối kết hợp với các cơ quan chức năng để cứu hộ trong giao thông diễn ra còn chậm, chưa có chỉ đạo thống nhất của một cơ quan chức năng nào nên trong nhiều vụ việc nghiêm trọng anh em cũng rất lúng túng, một cứu hộ viên dày kinh nghiệm tâm sự.
 

Anh Bùi Xuân Tiền, quê Phù Cừ, Hưng Yên chia sẻ về một vụ tai nạn vào 11 giờ đêm ngày 26 Tết Tân Mão mà đến giờ nỗi ám ảnh vẫn không nguôi. Những ngày cuối năm, trời đen như mực, tại khu vực Đồng Văn, Hà Nam, một chiếc xe môtô có 4 người trên xe đi trái đường đâm vào chiếc xe ôtô 3,5 tấn chở thức ăn chăn nuôi chạy về hướng Hưng Yên. Vụ tai nạn khiến cả 4 người chết tại chỗ, trong đó có 2 người là chị em ruột. Nhận được yêu cầu cứu hộ, một mình anh Tiền lên đường.
 

Một cảnh tượng rất thương tâm bày ra trước mắt, 2 nạn nhân được khâm liệm tại chỗ, còn 2 người được đưa trực tiếp về nhà làm tang lễ, tiếng kêu khóc cuốn vào từng cơn gió bấc khiến lòng người thắt lại. Giấu niềm thương cảm trong lòng, anh Tiền phối hợp cùng cơ quan chức năng tiến hành nhanh công tác cứu hộ, trả lại sự thông thóang cho tuyến đường. “Mấy ngày Tết, tôi không thể nào quên vụ tai nạn đấy. Rất nhiều trường hợp tử vong vì vi phạm Luật Giao thông, có những người chết còn rất trẻ. Giá như mỗi người ý thức được điều đó thì sẽ có một mùa xuân trọn vẹn”, anh Tiền bồi hồi.
 

Khi mọi nhà quây quần bên mâm cơm ấm áp đầu xuân thì những “anh hùng xa lộ” lại túc trực bên chiếc xe chuyên dụng và họ đón xuân trên những nẻo đường của Tổ quốc.



Nguồn tin: Báo GTVT
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới